Đường dây nóng: 0369.118.118
Tổng đài CSKH 1900.0109 - 1900.1520

Hoạt động đơn vị

12:34 | 28/06/2026

Câu chuyện tình yêu của cặp đôi tiếp viên Đường Sắt

Ngày Gia đình Việt Nam 28/6 là dịp để chúng ta lắng nghe những câu chuyện đẹp về tình thân, gia đình. Người ta thường nói rằng gia đình là nơi bão dừng sau cánh cửa. Thế nhưng, có một tổ ấm vô cùng đặc biệt mà "cánh cửa" của nó lại luôn chuyển động. Trên dải đường sắt Thống Nhất, có hai tâm hồn vẫn đang lặng lẽ gom nhặt hạnh phúc qua những ô cửa sổ con tàu.

Đó là câu chuyện của anh Đinh Như Lưu – người trưởng tàu có tâm hồn thi sĩ, và chị Trần Thị Vân An – người vợ, người đồng nghiệp chung tổ ban. Từng một thời là cặp đôi "vợ chồng Ngâu" chỉ kịp nhìn nhau qua hai mác tàu ngược hướng, hành trình hơn hai thập kỷ cùng yêu, cùng làm nghề của họ chính là một bài thơ đẹp nhất về sự thấu hiểu, gắn kết của tình nghĩa vợ chồng.

Mối duyên nợ từ đường ray

Sinh ra và lớn lên ngay cạnh nhà ga Cầu Yên (Hoa Lư, Ninh Bình), anh Đinh Như Lưu (sinh năm 1977) có bố cũng là một nhân viên ngành đường sắt. Tuổi thơ chứng kiến những vất vả, thiệt thòi và giờ giấc sinh hoạt bấp bênh của những người quanh năm theo tàu, anh Lưu từng tự nhủ với bản thân: "Sau này lớn lên sẽ không bao giờ lấy gái đường sắt làm vợ".

Thế nhưng, duyên số lại đưa đẩy anh gặp gỡ chị Trần Thị Vân An – người con gái kém anh 5 tuổi. Hai người học cùng khóa tại trường đào tạo nghề đường sắt, chơi chung trong một nhóm bạn rồi dần nảy sinh tình cảm. Lời tự nhủ năm nào cuối cùng đã nhường chỗ cho cái gật đầu định mệnh, đưa hai người chính thức về chung một nhà và cùng nhau gắn bó với màu áo xanh ngành đường sắt.

Đặc thù của nghề tiếp viên đường sắt là những chuyến đi dài ngày theo hành trình Bắc – Nam. Những năm đầu khi con còn nhỏ, để đảm bảo luôn có một người ở nhà chăm sóc gia đình, anh Lưu và chị An chủ động xin đi khác tổ, khác mác tàu. Nhưng cũng chính vì thế, thời gian họ dành cho nhau vô cùng ít ỏi. Khi ca của người này kết thúc trở về ga thì cũng là lúc người kia chuẩn bị lên đường. Đôi khi, sự gặp gỡ của hai vợ chồng chỉ vỏn vẹn là một ánh nhìn lướt qua ô cửa sổ của hai đoàn tàu ngược chiều vừa dời ga.

Sau này, do hoàn cảnh gia đình thay đổi và một biến cố xảy đến – chị An không may bị tai nạn giao thông và không thể tự đi xe máy được nữa – anh Lưu đã quyết định xin chuyển về làm cùng tổ, cùng ca với vợ từ năm 2017.

Kể từ đó, trên đoàn tàu Thống Nhất mang số hiệu SE05, hành khách luôn thấy bóng dáng của hai vợ chồng: anh Lưu đảm nhận vai trò Trưởng tàu an toàn, chịu trách nhiệm bảo vệ bình an cho toàn bộ hành trình; còn chị An là tiếp viên. Mỗi khi đi làm hay khi trở về nhà, vợ chồng anh chị lại đồng hành cùng nhau trên con đường về nhà.

Đằng sau dáng vẻ phong trần, nghiêm nghị của một người Trưởng tàu an toàn, anh Lưu lại sở hữu một tâm hồn vô cùng lãng mạn và bay bổng. Anh làm thơ rất nhiều, hầu hết là những sáng tác ngẫu hứng ngay trên những cung đường sắt dài dằng dặc. Thơ của anh Lưu không cầu kỳ, hoa mỹ mà mộc mạc, chất chứa tâm sự của người làm nghề:

"Ga vắng đêm nay tàu dừng tránh

Đèn ghi leo lét bóng sương mờ

Một mình lặng lẽ ôm nỗi nhớ

Gửi chút tình thương vào trong mơ..."

Đối với anh, thơ ca giống như một người bạn tri kỷ, một trạm dừng chân cho tâm hồn sau những giờ phút căng thẳng điều hành đoàn tàu. Những vần thơ ấy không chỉ giúp anh vơi đi mệt mỏi, mà còn là cách anh ghi lại nét đẹp của quê hương qua ô cửa sổ tàu và bày tỏ tình yêu, sự thấu hiểu dành cho người vợ cùng ngành của mình.

Cùng vượt qua gian khó bằng tình yêu nghề

Công việc phục vụ trên tàu chưa bao giờ là dễ dàng. Hằng ngày, trước khi tàu lăn bánh, chị An phải đến sớm tác nghiệp, vệ sinh toa xe sạch sẽ để đón khách lên tàu. Do tính chất công việc phải đứng và di chuyển liên tục trên con tàu chao đảo, chị bị đau lưng và thoát vị đĩa đệm.

Sự thấu hiểu của con cái cũng là điểm tựa lớn cho anh chị. Ngay từ nhỏ, con trai của anh Lưu, chị An đã quen với việc tự đi tàu, tự xuống ga để về quê ăn Tết cùng ông bà, vì biết bố mẹ còn bận phục vụ dòng người đi đón Tết.


Dẫu cuộc sống còn nhiều thiếu thốn và nhọc nhằn, anh Lưu và chị An luôn nhìn nhận công việc của mình bằng một tinh thần lạc quan đáng quý. Anh Lưu từng chia sẻ đầy tự hào rằng nghề này tuy vất vả nhưng bù lại, họ có cơ hội được "du lịch miễn phí qua ô cửa sổ con tàu", được ngắm nhìn giang sơn gấm vóc thay đổi qua từng mùa để rồi lại có thêm chất liệu làm thơ.

Nhiều người bạn từng ngỏ ý giới thiệu cho anh chị những công việc khác có thu nhập cao hơn để phát triển kinh tế, nhưng hai vợ chồng đều từ chối. Trải qua hơn 20 năm cống hiến, tình yêu của họ không chỉ dành cho nhau mà đã hòa làm một với tình yêu những chuyến tàu. Hạnh phúc của gia đình anh Lưu, chị An đơn giản là mỗi ngày được cùng nhau lên ban, cùng nhau kéo còi xuất phát và cùng nhau mang lại những hành trình an toàn, trọn vẹn cho mọi hành khách.